Một ngày đẹp trời nọ, vào ngày nghỉ cuối tuần đáng quý nhất của nhân viên...
Hai người đàn ông trần trụi nằm trên giường, ôm nhau ngủ khò khò, mặt trờiđã quá đỉnh đầu từ lâu. Một tiểu thụ đang được ôm, khẽ mở mắt vì đã được đánh thức bởi tiếng chim véo von phía ngoài nhà. Hoàng Tố nhìn Kì Bách, quả thật tối qua đã không thể ngủ được, tận 4 lần. Quá uể oải rồi.Hoàng Tố nhẹ nhàng bỏ cánh tay Kì Bách ra, ngồi dậy mặc quần áo rồichuẩn bị về nhà.
Chợt đang định xuống giường, bàn tay ai kia chụp lấy bụng Hoàng Tố, đô mắt lạnh lẽo phát ra tia thâm trầm:
“Em đi đâu?”
“Về nhà.” Hoàng Tố trả lời ngắn gọn, anh mệt lắm rồi, cơ bụng muốn nhão ra mà còn bị Kì Bách chụp lại, khó chịu đến phát điên.
“Ở lại đây với tôi.” Kì Bách lười nhác nằm trên giường mà dùng sức kéoHoàng Tố lại. Dù sao cũng là Chủ nhật, cần gì mà vội vàng đến thế? Haylà có tình nhân nào? Thế thì anh phải dạy dỗ Hoàng Tố của anh lại màthôi.
“Kì Chủ tịch, tôi rất bận, làm ơn cho tôi về nhà.” Hoàng Tố thấy bàn tay Kì Bách bắt đầu không yên, mò tới mò lui từ bụng lên trên, rồi trượt xuống dưới, Hoàng Tố xin thề là mình đã muốn chết cho tối hôm qua, đừng nói là sáng lại “đói” nữa.
Kì Bách ngồi thẳng dậy, xoa xoa cái quả đầu rối bù, ngáp 1 tiếng, rồi ôm lấy Hoàng Tố, tì cằm vàovai anh chàng, biếng nhác đến độ đôi mắt không muốn mở nữa, nhưng lờinói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-boss-tre-con-cuc-ky-yeu-vo/2433980/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.