Hôm nay, trời quang mây tạnh, nắng lượn mây bay...
Vang lên tiếng gào khóc đáng thương của Thiên Toàn.
Tiểu quỷ này vì sao khóc? Và ai dám cả gan làm tiểu quỷ này khóc?
Chỉ là 1 con thằn lằn.
Tiểu quỷ này trời không sợ, đất không sợ, baba mama còn phải sợ, nhưng hômnay, đang ngồi chơi trong góc, chợt có cái gì bò bò lại gần, với cáiđuôi ngoe nguẩy. Thiên Toàn đại nhân chợt liếc mắt qua nhìn, thấy 1 convật 2 tay 2 chân ngắn cũn cỡn (là do tiểu quỷ này tưởng tượng thôi ạ)với cái đầu dẹp dẹp dài dài và đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm, đang bấtđộng nhìn nhóc con này.
Thiên Toàn giơ tay định bắt, ai ngờ ngheđộng, bạn thằn lằn vụt bỏ chạy leo lên tường rồi bò bò lên cao. Tiểu quỷ thấy thằn lằn leo tường được, rất hâm mộ, muốn bắt về làm đồ chơi, nêncũng bắt chước úp nguyên cái bụng bự, 2 tay không chút cố định bám lêntường, chuẩn bị tư thế bò. Nhưng khổ nỗi, càng bắt chước càng không làmđược, Thiên Toàn vẫn bẹp dí vào tường mà không dịch chuyển được 1centimet.
Nhã Ái thấy Thiên Toàn kì kì, mới quay lại hỏi: “Cục cưng, con làm gì thế?”
Thiên Toàn không thèm trả lời, rồi cũng tiếp tục làm cái động tác kì quái, khiến Nhã Ái càng nhìn càng không hiểu.
“Toàn Toàn, không chơi đồ chơi thì cất vào đi.” Đại Kỷ đang xem tivi ngoàiphòng khách cũng thấy Thiên Toàn làm cái trò vô bổ, nên sẵn giọng nhắc 1 tiếng.
Thiên Toàn làm mãi không được, mắt rưng rưng, rồi ngồi bẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-boss-tre-con-cuc-ky-yeu-vo/2433975/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.