Bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa, cô có chút bực bội đứng dậy.
-Đợi một chút.
Không gian liền trở nên yên lặng. Cô vào phòng tắm, thẫn thờ trước gương một hồi lâu. Hốc mắt sưng đỏ hết cả lên, bọng mắt bự mà còn thâm, gương mặt trắng bệch, gầy nhom xanh mét. Tự nhìn mình, cũng không khỏi cảm thấy chính bản thân chán ghét.
Kaiba cho người đến dọn thật. Hành lý cũng không nhiều, nên rất nhanh thu dọn xong.
Cả xe anh cũng cho đến. Cô từ chối, bảo là tự về.
Lang thang rất lâu trong công viên. Mắt cô nhắm hờ, trên tai đeo hearphone (tai nghe) dáng vẻ có chút mệt mỏi. Cũng không hiểu vì sao, nhưng tự dưng xuyên đến thế giới này, tiếng Nhật vang bên tai lại dễ hiểu như tiếng Việt. Cả một quá trình cứ như đang mơ.
Lúc trở lại biệt uyển, cũng đã hơn 7 giờ tối.
-Chủ tịch muốn chị mặc cái này.
Vừa bước vào cửa, liền có một cô hầu gái đưa cho cô một cái đầm ngủ màu đen tuyền. Cô nhếch môi cầm nó lên ướm thử. Chỗ cần che cũng không thể che, vải ren mỏng xuyên thấu, ngắn cũng cỡn.
-Ngài ấy dặn chị mau lên, ngài ấy không muốn đợi.
Cô không nói gì, trực tiếp bước vào phòng tắm của tầng một thay đồ tắm rửa.
Bước ra, một thân da thịt trắng nõn nổi bật với bộ váy màu đen. Tóc vẫn còn ướt át, nhỏ từng giọt nước lên vai, chạy dọc theo rãnh ngực, ướt đẫm một mảng áo.
Cô hầu gái tự thấy mình so với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-boss-an-truoc-yeu-sau/2305681/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.