Thiên lao vắng lặng, ánh lửa heo hắt chiếu lên tường.
Ngục tốt không biết đã bị điều đến chỗ nào, chỉ còn lại một mình Quyển Liêm đang ngồi yên lặng, lo lắng nhìn về phía ngoài.
Ngoài song sắt thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng huyên náo.
Mơ hồ, Quyển Liêm cảm giác có điều gì đó bất thường, mỗi chốc lại bất an hơn.
Nhưng mà, chỉ bằng một kẻ chờ bị định tội như y thì có thể làm gì đây?
- Con khỉ kia giết đến Nam Thiên Môn sao? Vậy nguyên soái... nguyên soái cuối cùng sẽ như thế nào?
Ngơ ngác nhìn qua khoảng không đen kịt bên ngoài song sắt, y thì thào:
- Bệ hạ chắc hẳn sẽ tìm mọi cách bảo vệ nguyên soái. Bệ hạ đã từng nói, nguyên soái chính là người đáng tin nhất Thiên Đình... Bệ hạ là minh quân, nhất định sẽ bảo vệ trung thần... Nhất định là như thế, bệ hạ chắc chắn sẽ làm vậy...
Y cứ nhắc đi nhắc lại, vẻ mặt cứ dại ra, giống như đang cố gắng thuyết phục chính mình vậy.
Chết trận không đáng sợ, đáng sợ là chết trong khuất nhục.
- Nếu như bệ hạ thật sự xử tội nguyên soái, như vậy tất cả trước kia...
Quyển Liêm cũng không dám nghĩ tiếp nữa.
Giờ này, đầu óc y đã trống rỗng.
. . .
Cùng lúc đó, một hồi nguy cơ đang phát sinh.
Nam Thiên Môn mới đóng được một nửa thì bên ngoài, máu đã chảy thành sông, vô số đạo đồ ngã xuống dưới tay thiên quân, mà bên trong cũng nổi lên tiếng xì xào bàn tán.
- Sao bọn họ lại giết người?
- Tại sao bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150230/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.