Dịch: alreii
Biên: †Ares†
***
Ánh sáng dưới biển sâu thoáng cái biến mất, tiếng hét thảm của thiên tướng bị nhấn chìm trong dòng hải lưu mãnh liệt
...
Cả Thiên Đình đều rối loạn, đám tiên gia nghị luận ầm ĩ. Lý Tịnh vội vàng gọi thiên tướng vừa được phái ra ngoài trợ giúp tìm kiếm thi thể yêu hầu về. Đám đạo đồ đều ngơ ngác nhìn nhau không hiểu gì cả.
Thiên tướng phụ trách liên hệ chợt gào thét với ngọc giản, nhưng mặc kệ là ngọc giản hay gương đồng đều không có chút phản ứng nào.
Sắc mặt Ngọc Đế trên long ỷ đã trở nên cứng lại.
Theo thời gian trôi qua, bên ngoài Nam Thiên Môn dần rối loạn.
Hạm đội vốn định quay trở về toàn bộ đều dừng lại quan sát, ngay cả Bắc Hải Long Vương đang sốt ruột muốn về nhà cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Một đạo đồ của Ngũ Trang quan chậm rãi đi tới cạnh Trấn Nguyên Tử đang ngồi tĩnh tọa, liếc nhìn đám người đắn đo do dự đằng sau, nhỏ giọng hỏi:
- Sư phụ, đồ nhi lo lắng cây Nhân Sâm trong viện, chúng ta bây giờ trở lại hay tiếp tục ở lại đây ạ?
Trấn Nguyên Tử nhắm chặt hai mắt, hít sâu một hơi, nói:
- Đừng làm gì cả, yên lặng quan sát là được.
- Đệ tử tuân mệnh.
Qua lúc lâu, Trấn Nguyên Tử mở hai mắt, chậm rãi đứng dậy. Đạo đồ nọ vội vàng tới đỡ, nhưng bị ông ta cản lại.
- Vi sư muốn đến Đâu Suất cung một chuyến, các con ở đây chờ là được. Mặc kệ thế nào, không được hành động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150228/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.