Trời chiều xuống, chiếc thuyền mang theo tốc độ chậm như rùa lảo đảo từ trên bầu trời đi thẳng vào bến cảng nhỏ trong vườn Bàn Đào.
Khỉ Đá và Phong Linh đứng trên trên boong thuyền nhìn biển hoa vô biên vô hạn phía xa.
Một cơn gió lướt nhẹ qua mang theo một con sóng hoa màu hồng phấn trập trùng. Cảnh tượng hòa với cảnh bầu trời tối đen của buổi đêm ở Thiên Đình khiến người ta như lâm vào ảo mộng.
- Xếp thành hàng ~!
Tiếng quát tháo vang lên ngay trên chỗ đầu cầu thuyền.
Trên bến thuyền là một quân trận thiên binh được được tập kết hoàn tất sẵn, mỗi người đều đập mạnh vào giáp ngực la lớn:
- Cung nghênh ti viên đại nhân ~!
Ở phía khác cũng có mười mấy tên quan văn mang theo mấy trăm tiên nô ngay ngắn chắp tay:
- Cung nghênh ti viên đại nhân!
Thấy vậy, Khỉ Đá khẽ ngẩng đầu nhìn hai người đứng cạnh mình, cười khẩy hỏi:
- Vừa rồi nhắn trước với bên dưới rồi sao?
Nghe vậy, hai người lại vội vàng lau mồ hôi.
Chu ti uyển vội hỏi:
- Khiến đại nhân chê cười rồi, đây... đây là ý chung của mọi người, làm gì có chuyện nhắn trước chứ? Đúng không? Ai không biết uy danh của đại nhân, ai không hiểu chứ?
- Đúng đúng! Đều là ý của mọi người cả, ha ha ha.
Trương giáo viên vội phụ họa theo.
- Vậy sao? Ta rất thích đấy.
Khỉ Đá khẽ gật đầu, dẫm lên cây cầu treo vừa mới hạ xuống đi ra ngoài.
Lúc này hai người mới thoáng thở phào.
Khỉ Đá mang theo mọi người chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150156/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.