- Đây là... cãi lại?
Vương Mẫu hơi ngửa người ra sau, mắt trừng lớn như chuông đồng nhìn xuống Khỉ Đá.
Miệng bà ta khẽ nhếch, cằm không ngừng run rẩy, hít nhiều hơn thở.
Đây là dấu hiệu 'núi lửa' sắp bộc phát.
Tất cả mọi người nơi đây đều không tự chủ được khom người thấp xuống thêm.
Người trên bảo tọa là ai?
Là Tây Vương Mẫu!
Đứng đầu nữ tiên trên Thiên Đình, chưởng quản phủ khố, nắm yết hầu cả cái Thiên Đình to lớn này. So với Ngọc Đế, Vương Mẫu cũng chỉ thấp hơn nửa cấp. Ở Thiên Đình này, đến Ngọc Đế cũng phải nhượng bộ Vương Mẫu ba phần. Ngàn vạn năm qua, ai dám khiêu khích Vương Mẫu như vậy?
Phong Linh không khỏi nhích chân bước lại sau lưng Khỉ Đá, đưa tay lặng lẽ kéo kéo Khỉ Đá như bảo hắn cố kiềm chế lại.
Nhưng mà Khỉ Đá vẫn đứng đó không nhúc nhích, mắt cũng trừng lớn như chuông nhìn thẳng lên.
Đám người nơi đây đều lặng lẽ nhìn Khỉ Đá, trong ánh mắt còn lẫn lộn vẻ trào phúng và thương hại. Cả đám đều đang chờ xem kịch vui.
Không phải có câu nói, rằng đắc tội quân tử chớ đắc tội tiểu nhân sao?
Thiên Đình này, người không thể đắc tội nhất không phải là Tam Thanh, không phải là Ngọc Đế, mà chính là Tây Vương Mẫu.
Sau một lát, một tiếng rít cuồng loạn vang khắp cả Dao Trì.
- Láo xược! Con yêu hầu ngươi lại dám bất kính bề trên như vậy sao!
Tây Vương Mẫu vụt đứng dậy, quát lên:
- Ngươi chán sống rồi à?
Hàng mày của Khỉ Đá khẽ giật giật, răng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150154/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.