Hoàng hôn, mưa từ từ ngừng rơi.
Những tia nắng xuyên qua tầng mây chiếu sáng mặt đất.
Trước tiên bị lửa thiêu, sau đó lại dầm trong mưa nên giờ tòa yêu thành nhìn hệt một đống đổ nát bị bao trùm một tầng vật thể màu đen như bùn lầy, che đậy hết tất cả mọi thứ.
Khỉ Đá ngồi ngơ ngác nhìn yêu quân đang rải rác khắp nơi giải quyết hậu quả, mắt không ngừng chớp.
Những yêu quái bị trọng thương được nhấc vào trong lều vải dựng lên tạm thời. Dương Thiền dẫn một đám quân y bận rộn chạy quanh. Mà cạnh bên doanh trại là một đống thi thể chất chồng như núi, giống y chang một bãi tha ma.
Phần lớn thi thể đều bị đốt cháy đen không thể phân biệt được. Là yêu quái không có thân thích, tất nhiên đa số cũng chẳng có ai đến nhận lại thi thể cả.
Trăm cay nghìn đắng mới đến được Hoa Quả Sơn, bọn chúng từng nghĩ đến sẽ có kết quả thế này không?
Nếu nói chuyện lần này không thể đả kích được yêu chúng Hoa Quả Sơn đang hừng hực khí thế, đó là không thể nào. Trong số đó Khỉ Đá bị đả kích nặng nề nhất.
Đoản Chủy trèo từng bước lên trên đống gạch vụn mà Khỉ Đá đang ngồi, thở dài nói:
- Đã thống kế ra được số tử thương rồi, tổng cộng thu được ba nghìn sáu trăm năm mươi sáu hồn phách. Cũng chính là nói, đã có hơn ba nghìn... có lẽ sẽ còn tăng nữa. Ngoài ra, còn chưa tìm được toàn bộ thi thể, yêu quân vẫn còn đang cố gắng tìm kiếm.
- Biết rồi.
Khỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150053/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.