Dịch & Biên: †Ares†
Từ xa nhìn Khỉ Đá, Giao Ma Vương cười:
- Năm đối một, còn có Linh Lung bảo tháp đang khởi động... Mỹ Hầu Vương này sợ là nhất định phải thua. Mà như vậy quá tốt, chỉ cần Mỹ Hầu Vương bị thu vào Linh Lung bảo tháp, Nam Thiên Môn bắt đầu tiến công Hoa Quả Sơn, bọn ta vừa ra tay, yêu chúng Hoa Quả Sơn nhất định cảm động đến rơi nước mắt. Đến lúc đó, chiếm Hoa Quả Sơn là thuận lý thành chương.
Bất kể Mỹ Hầu Vương này có phải là con khỉ tai họa mình lúc ấy hay không, chỉ cần hắn chết, đều là kết quả tốt nhất.
Từng yêu vương đều nhẹ nhàng thở ra, ha ha nở cụ cười.
Nếu Khỉ Đá thắng thì lại khó làm. Dù sao bọn chúng cũng cần một lý do để vào Hoa Quả Sơn. Yêu vương có khái niệm lãnh địa rất mạnh, cho dù là mấy vị này cũng như vậy. Không một yêu vương nào cam tâm tình nguyện chia sẻ quyền lực với kẻ khác.
Mỹ Hầu Vương chết, chỉ sợ là phương án tốt nhất trước mắt.
Đến lúc đó, bọn chúng sẽ thành viện quân, sau đó thuận lý thành chương chiếm Hoa Quả Sơn. Đây cũng là kế hoạch bọn chúng sớm định xong.
Trong những tiếng cười vui vẻ, chỉ có một kẻ không cười, đó là Cửu Đầu Trùng.
Bởi vì gã thật sự không cảm thấy có cái gì đáng để vui. Khỉ Đá có chết hay không, có thể chiếm Hoa Quả Sơn hay không, đều chẳng liên quan gì tới gã. Từ đầu đến cuối, gã đều cảm giác mình bị đám khốn khiếp này kéo xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150025/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.