Dẫn sáu con yêu quái mới thu nạp đến chỗ khai thác dưới chân núi cách đó không xa, Đoản Chủy gọi quân y Ngộ giả đạo đi theo đến giúp bọn chúng kiểm tra thương thế. Thấy dáng vẻ ăn uống như hổ đói của bọn chúng, lòng gã tự dưng cảm thấy chua xót.
Nhớ lại ngày đó, đội ngũ của mình cũng từng đi qua con đường giống vậy. Họ tràn đầy hy vọng chạy về phía đầm Ác Long, đáng tiếc lại gặp phải Ác Giao chứ không phải Tôn Ngộ Không.
Kết quả là mấy năm trôi qua, Sài Lang phản bội, Lão Ngưu và Bạch Viên bỏ mình, sáu con yêu quái là chủ lực trên đường lúc đó, giờ đây chỉ còn lại mình, Khỉ Đá, còn có Đại Giác cả ngày chỉ biết ngủ.
Có lẽ bởi vì có sự từng trải giống nhau, cho nên Đoản Chủy mới chẳng hề keo kiệt ra tay trợ giúp những yêu quái đến nương tựa này.
- Các ngươi cứ ở lại đây trước, ta còn có việc, chờ làm xong sẽ cùng về Hoa Quả Sơn.
Đoản Chủy dặn dò một câu, sau đó quay người đi về phía con đường hầm hẹp dài.
Men theo con đường hầm ba mặt đều dựng tấm ngăn, thỉnh thoảng sẽ gặp được yêu quái thợ mỏ ra vào, trên người bọn chúng đều mặc đồ thợ mỏ thống nhất do Hoa Quả Sơn phát, đeo những hạt châu tỏa ra ánh sáng trắng.
Trong đường hầm không cho phép đốt lửa, những hạt châu đó đều là pháp khí đơn giản được chế tạo riêng ở Hoa Quả Sơn, công năng duy nhất là sau khi rót linh khí vào có thể duy trì được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150012/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.