Sáng sớm, biển rộng mênh mông vô tận, gió biển ào ạt.
Phong Linh chớp đôi mắt màu xanh biếc, quấn chặt quần áo chậm rãi bay về phía trước, dáng vẻ có chút chống đỡ không nổi nữa.
Bay suốt một ngày đêm, vẫn chưa nhìn thấy đất liền, linh lực thấy đáy, tốc độ tự nhiên chậm lại, nàng dựa vào ý chí mạnh mẽ mới không rơi xuống biển.
Lúc này, nàng chỉ còn dư lại một chút kiên trì.
- Không thể từ bỏ, không thể từ bỏ. Tuyệt không thể ngã xuống nơi này.
Nàng lặp đi lặp lại nói với chính mình.
Hồi lâu, ngay lúc thần trí trở nên mơ hồ, nàng nhìn thấy trên bầu trời có chim muông lượn quanh.
Điều này khiến nàng không khỏi phấn chấn.
Có chim, nghĩa là có đất liền, có lẽ sắp tới Hoa Quả Sơn rồi!
Nàng cố giữ tỉnh táo, thúc giục một ít linh lực còn sót lại, chậm rãi lướt trên mặt biển.
Hồi lâu, nàng rốt cuộc lảo đảo đi đến nơi chim muông bay vòng...
- Đây là cái gì?
Nàng bất lực mở to hai mắt, muốn khóc.
Xem ra là lạc đường.
Đây không phải đất liền, thậm chí còn không phải hòn đảo hay đá ngầm. Đây là một con cá voi lạc đàn, bị thương nổi trên mặt biển, đang không ngừng than khóc, mắt thấy sắp chết.
Máu đỏ lênh láng khắp mặt biển.
- Ít nhất có chỗ đặt chân không phải sao?
Nàng hít thật sâu, lặng lẽ cổ vũ chính mình, thật cẩn thận rơi xuống người con cá voi, nhưng vẫn thiếu chút nữa rớt xuống biển.
Đám chim biển đang đáp trên cơ thể cá voi đều hoảng hốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150000/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.