Ngưu Ma Vương nhìn gấu ngựa tinh, lạnh lùng hỏi:
- Thu hoạch gì?
Giọng nói như tiếng sấm.
Trái tim gấu ngựa tinh run rẩy. Vốn nó tới để tới dâng lễ vật, giờ ngược lại thành vô ích. Nó vội vàng cúi người dập đầu nói:
- Khởi bẩm các vị đại vương, tiểu nhân bắt được một nhóm thương nhân, khoảng ba mươi người, đặc biệt tới để dâng lên cho các vị đại vương.
Bằng Ma Vương nghiêng đầu liếc nhìn gấu ngựa tinh, hừ lạnh nói với Ngưu Ma Vương:
- Thuộc hạ của ngươi tốt thật đó. Bảo nó đi tuần núi để đảm bảo an toàn, nó lại chỉ lo bắt người. Là muốn ăn no xong để làm quỷ chết no hả?
Giao Ma Vương ngồi ở chỗ kế bên dùng giọng nói sắc nhọn của mình hỏi:
- Trước khi đưa vào doanh trại có kiểm tra không?
Gấu ngựa tinh run rẩy rút đầu, nhăn nhó nói:
- Bùa chú chỉ còn lại mấy tờ... Cho nên, cho nên vẫn chưa kiểm tra.
Bằng Ma Vương nghe được lời này lập tức bật cười:
- Bùa chú chẳng còn lại được bao nhiêu nên không kiểm tra? Theo ta thấy, bùa chú không đủ thì đừng có dẫn vào mới phải, lúc nào bảo có thể không kiểm tra hả? Nếu bên trong có mấy tên thiên tướng trà trộn vào, đến lúc đó sẽ có trò hay cho mà xem.
Ngưu Ma Vương giận dữ trừng gấu ngựa tinh, đè thấp giọng quát:
- Cút!
Gấu ngựa tinh lập tức quỳ xuống dập đầu, xám xịt rời khỏi chủ trướng.
Chờ nó đi rồi, Bằng Ma Vương mới khiêu khích nhìn về phía Ngưu Ma Vương, thong thả nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149994/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.