- Bàn đào...?
Thiên quan Tằng Uân không khỏi nheo mắt lại.
Gã từng nghĩ Hoa Quả Sơn sẽ đòi công pháp hoặc tiên đan, không thì cũng đòi hứa hẹn không tiến công, thậm chí đòi kim tinh hoặc binh khí, nhưng yêu cầu này hiển nhiên là vượt ngoài dự liệu. Nhìn thái độ của Khỉ Đá thì không giống như là nói đùa.
Cẩn thận cân nhắc, Tằng Uân cười gượng hai tiếng, thoáng thẳng cái eo, cao giọng nói:
- Hầu Vương quả nhiên là người thẳng thắn. Lại nói, Quảng Mục Thiên Vương thân là một trong Tứ Đại Thiên Vương của Nam Thiên Môn, tự nhiên không phải một hai quả Bàn đào có thể so được, chỉ là...
Gã hơi dừng một chút, nhìn phía Khỉ Đá, nghiêm mặt nói:
- Hầu Vương chỉ sợ không biết, vườn Bàn đào do Tây Vương Mẫu quản, chỉ khi nào có hội Bàn Đào mới có thể hái. Vị thần tiên nào được mời dự, theo phẩm cấp mà chia bao nhiêu đều đã có định số, không phải muốn là có được.
- Vậy sao?
Khỉ Đá ngồi bắt chéo chân, dựa lưng lên vương tọa, đưa tay móc móc cái lỗ tai nói:
- Đây là chuyện của các ngươi. Ta chỉ biết là, ta dùng Quảng Mục Thiên Vương đổi Bàn đào đã là lỗ lớn rồi. Nếu lại lỗ nữa, bổn vương thà để Quảng Mục Thiên Vương mục nát trong nhà lao.
Khỉ Đá bày bộ dáng bất cần, Tằng Uân chỉ biết cười trừ.
- Hầu Vương, tại hạ không thể không nhắc nhở ngài, lần này tại hạ tới đây là vì Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh Lý Thiên Vương nhớ công Quảng Mục Thiên Vương thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149992/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.