Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Phong Linh ngơ ngác nghe hết lời nói của Thái Thượng, nàng vẫn không lời nào chống đỡ, chỉ là tâm trạng chẳng hiểu sao lại trở nên sa sút.
Qua lúc lâu, nàng mới hỏi:
- Quán chủ sẽ tỉnh ngộ chứ?
Thái Thượng chậm rãi lắc đầu:
- Với tâm tính của hắn, chắc là sẽ không hiểu được. Hắn sẽ mang theo oán hận với Lão Quân chết già, sau đó uống canh Mạnh Bà, quên sạch hết mọi thứ, làm lại một lần nữa.
- Vậy ta có thể làm gì đó giúp quán chủ không? Quán chủ nhiệt tình tiếp đãi chúng ta như vậy, có lẽ ta nên đi truyền thụ công pháp của Tà Nguyệt Tam Tinh động cho quán chủ.
Thái Thượng nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu:
- Đời này đã khó mà cứu vãn, đối với hắn tốt nhất là thuận theo tự nhiên, chờ đến thọ hết chết già. Cho dù lúc này lão phu ra tay, cũng chỉ là sai càng thêm sai mà thôi, tất cả đều đã được định sẵn.
Phong Linh cúi đầu bước đi, trầm mặc không nói.
Nàng cảm thấy lời Thái Thượng nói, tất cả đều đúng. Nhưng chuyện đúng tại sao lại khiến người ta bất đắc dĩ đến vậy?
Nàng bất giác ôm lấy lồng ngực, rất khó chịu.
Vào ban đêm, đối điện lửa trại, Phong Linh nhẹ giọng hỏi:
- Lão tiên sinh, người có đồ đệ chứ?
- Có, có mấy tên đồ đệ vô dụng.
Thái Thượng lặng lẽ gật đầu.
- Đều là dạy dỗ như vậy?
Thái Thượng chậm rãi lắc đầu:
- Chưa từng dạy dỗ. Người khác dạy, sao có thể ngộ đạo nhanh như bản thân tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149982/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.