Dịch: Hoangtruc
Biên: †Ares†
- Chém ngang, rồi mang đi.
Nghe được một câu hời hợt này của Khỉ Đá, khóe miệng của Ngọc Đỉnh chợt giật giật không ngừng.
Trong trong tích tắc vừa rồi, ông ta chợt sinh ra ảo giác có phải cái chuyện muốn rời đi sẽ bị chém ngang, rồi bị mang đi này cũng bao gồm cả mình trong đó không? Vậy không phải bây giờ mình đã lên phải thuyền giặc rồi à?
Ông ta không tự chủ rụt rụt đầu, cẩn thận nhìn Khỉ Đá.
Sáu năm trước, ông ta quen biết con khỉ này ở trong động phủ của mình, đã từng nói chuyện qua, cũng tự nhận có chút hiểu rõ hắn.
Khi đó Khỉ Đá như một thiếu niên vừa mới trưởng thành, đang ở ngay ngã rẽ nhân sinh, tâm tính chưa định, mục tiêu mơ hồ. Tuy rằng hắn có cố chấp nhưng bản tính thuần lương.
Còn hiện tại?
Sáu năm rồi, ấn tượng của Ngọc Đỉnh với Khỉ Đá vẫn giữ nguyên trong cái trí nhớ kia, là một con khỉ non nớt.
Cũng bởi vậy ông ta mới nhận lời hắn đến Hoa Quả Sơn nhìn một chút. Bởi nhìn qua, tu vi Khỉ Đá đã không còn ngang bằng với đám yêu vương bình thường, nếu có thể khống chế một thế lực trong tay cũng tính là không tệ rồi. Mà sự thật quả không tệ chút nào.
Hiện tại ông ta đã thấy, quả thật Khỉ Đá đã khống chế được toàn bộ thế lực Hoa Quả Sơn, dùng uy tín không cách nào tưởng tượng được mà khống chế lấy. Nhưng ông ta còn nhìn thấy được mặt khác của Khỉ Đá.
Trong ngọn lửa thiêu đốt hừng hực của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149974/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.