Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Khúc nhạc còn đang được diễn tấu, trong đại điện vẫn còn đang ca múa.
Mọi người nhìn say sưa ngon lành, hai vị long nữ kéo nhau xì xào bàn tán, duy chỉ có Quy thừa tướng với lão Long Vương lặng lẽ chú ý Khỉ Đá. Mà Khỉ Đá lại đang chú ý cây Hành Vân côn trong chiếc hộp bên cạnh.
Lúc lâu sâu, hắn cúi đầu bật cười khẽ, thấp giọng nói:
- Lão Long Vương đây là có ý gì?
Giọng nói rất thấp, thậm chí có thể bị nhạc khúc trong điện che giấu toàn bộ, nhưng hắn tin với khoảng cách thế này, Long Vương có thể nghe không sót chữ nào.
Lão Long Vương vuốt vuốt râu dài, cười gượng hai tiếng, cũng đè thấp giọng nói:
- Hầu Vương đừng hiểu lầm, quả nhân chỉ thấy cây gậy này rất giống với cây trong tay Hầu Vương, nghĩ chắc là do cùng một người chế tạo, chắc hẳn là tác phẩm của đại năng nào đó. Đáng tiếc cây gậy này đến Long cung ta đã mấy năm, giám định sư trong cung lại vẫn không thể giám định ra được... Ha ha ha ha, nói tới giám định sư trong Long cung ta cũng không có tiếng tăm gì, hổ thẹn, hổ thẹn. Hôm nay thấy Hầu Vương, vốn muốn thỉnh giáo, nhưng cảm thấy làm vậy sẽ khiến Long cung ta mất phong độ, bèn muốn tặng nó cho Hầu Vương, chỉ cầu biết được xuất xứ của nó, không biết Hầu Vương cảm thấy thế nào?
Ánh mắt Khỉ Đá nheo lại thành một đường thẳng, liếc nhìn lão Long Vương, vươn tay khép nắp hộp lại, nhẹ giọng nói:
- Xuất xứ...
Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149966/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.