Dịch & Biên: †Ares†
Đêm khuya, trăng ló đầu khỏi mây đen.
Bên cạnh hồ sâu phía trước Thủy Liêm động, cỏ tinh lẳng lặng ngồi nhìn Khỉ Đá ở một bên giặt giáp da.
Phía trên đó loang lổ vết máu.
- Không phải ngươi có rất nhiều thủ hạ sao? Vì sao phải tự mình giặt?
Cỏ nhỏ mở miệng hỏi.
- Không biết.
Khỉ Đá vắt vắt nước trên giáp da:
- Đại khái là lười sai.
- Lười sai, lại tự đi giặt?
Khỉ Đá không trả lời.
Dưới ánh trăng, cỏ tinh lặng yên nhìn chăm chú Khỉ Đá đang khom người bên hồ.
Ở chung năm năm rồi, cỏ tinh coi như hơi hiểu con khỉ này.
Nàng ta biết, con khỉ này cố chấp, kiêu ngạo, nhưng cũng quái gở. Đại đa số thời gian, hắn thích cô đơn ở một mình, không hề giống một yêu vương.
Đại khái hẳn là bởi vì bản thân hắn sinh ra từ một tảng đá đi?
Nhưng một con khỉ từ đá như vậy, không phải nên tránh ở nơi nào đó, yên tĩnh hưởng quãng đời còn lại sao? Tại sao lại dốc hết sức giúp yêu quái mạnh lên?
Điểm này, đến giờ cỏ tinh vẫn chưa nghĩ ra.
Chỉ biết khi hắn một mình, sẽ lặng lẽ như một pho tượng, lại chất chứa đầy tâm sự.
Một cái bóng nhỏ xinh yên lặng đi tới tảng đá phía sau Khỉ Đá không xa.
Khỉ Đá dừng tay, hơi ngẩng đầu lên nói:
- Xuất hiện đi, là Dĩ Tố hả?
Một chiếc giày màu đỏ lửa bước lên mặt cỏ xanh, lộ ra một cái đuôi hồ ly màu đỏ.
Mím chặt môi, liếc nhìn cỏ tinh ở bên cạnh, Dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149962/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.