Dịch: Thiên Tình
Biên: †Ares†
Ngày thứ năm, bình minh.
Ánh mặt trời còn chưa chiếu rọi mặt đất, trong hẻm nhỏ âm u không một bóng người, Thiên Bồng băng bó vết thương trên vai, nén đau, được Quyển Liêm nâng đỡ, bước nhanh về phía trước.
- Từ Nam Thiên Môn đi ra ngoài, Lý Tịnh sẽ đồng ý sao? Nếu ta không bị thương, đi ra Nam Thiên Môn không thành vấn đề, nhưng hôm nay ngươi muốn mang ta đi ra Nam Thiên Môn...
Thiên Bồng thản nhiên liếc nhìn Quyển Liêm.
- Làm được không?
- Yên tâm, chúng ta có người tiếp ứng.
- Có tiếp ứng?
- Đúng!
Ra khỏi hẻm nhỏ, Quyển Liêm kéo tay Thiên Bồng khoác qua vai mình, vận linh lực, bay lên trời.
...
Linh Tiêu bảo điện, Ngọc Đế ngồi trên long ỷ.
- Bệ hạ!
Thái Bạch Kim Tinh bước ra chính giữa, quần tiên chú mục.
Hắn chắp tay, nhìn chăm chú vào Ngọc Đế, chậm rãi nói:
- Hiện giờ thời hạn năm ngày đã đến, Thái Thượng Lão Quân chưa về. Chúng thần khẩn cầu bệ hạ xem xét vụ việc Thiên Bồng, sớm làm quyết đoán!
- Không vội, không vội.
Ngọc Đế khoát tay áo, nhàn nhạt cười, nói:
- Ngày chưa hết, giờ chưa tới. Đợi bàn việc khác xong, lại bàn việc này chưa muộn.
Chúng tiên đưa mắt nhìn nhau, ngờ vực khó hiểu.
...
Xa xa rớt xuống, hai người bước nhanh đến Nam Thiên Môn, nương theo bóng râm đi xuyên qua các nơi đóng quân đang tu sửa.
Một đội binh vệ tuần tra từ đầu đường đằng xa đi qua, bọn họ xoay người trốn vào hẻm.
Binh vệ tuần tra đập cánh bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149956/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.