Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Vào lúc chiến thuyền khổng lồ lộ ra khỏi tầng mây, xuất hiện ở đường chân trời, tất cả sinh linh trên Hoa Quả Sơn đều sợ ngây người.
Đây là một vật lớn mà bọn chúng chưa được thấy bao giờ.
Cánh buồm hơi đảo, cả chiếc thuyền tạo thành một cái bóng mờ từ trên trời hằn lên mặt biển gợn sóng, chậm rãi di dộng về phía Hoa Quả Sơn.
Tất cả yêu quái đều tụ tập trên boong thuyền, từ chỗ xa ngắm nhìn ngôi nhà mới này.
Những ngọn núi cao ngất, đường bờ biển dài, những cơn sóng vỗ lên đá ngầm, đàn chim hải âu lượn vòng trên không trung kêu ríu rít.
Vùng trời đất yên bình chưa từng bị quấy nhiễu.
Khỉ Đá đứng bên cạnh Nguyệt Triêu như thể đang suy nghĩ gì đó, sắc mặt rất khó coi, mày nhíu chặt.
- Sư thúc, làm sao vậy?
- Ta không sao.
Khỉ Đá mở to mắt, nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng, mặt mũi dữ tợn.
Hắn quay đầu hét lên với đám yêu quái:
- Hôm nay ta mời các ngươi ăn thịt báo, hấp hay kho đều tùy các ngươi!
Nói xong hắn xách trường côn, lộn nhào lên giữa không trung, bay nhanh về phía Hoa Quả Sơn.
- Sư thúc muốn làm gì vậy?
Nguyệt Triêu đứng tại chỗ ngơ ngác chớp mắt.
Không chỉ là Nguyệt Triêu, cả đám yêu quái đều ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.
- Ta đi xem thử.
Dương Thiền nhảy lên lan can, cưỡi gió đuổi theo.
- Mẹ nó! Lão tử trở lại rồi, ngươi đừng có giả chết, mau cút ra đây cho lão tử!
Mặc gió lớn không ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149942/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.