Dịch: Mink
Biên: †Ares†
Tất cả đám yêu quái trong U Tuyền cốc đều nghe rõ ràng rành mạch mọi thứ nên ai cũng cảm thấy lo lắng không thôi.
Sắc mặt Dương thiền nghiêm trọng, nàng nói:
- Nếu bọn chúng thật sự bao vây thì rất phiền toái. Tà Nguyệt Tam Tinh động và Thiên Đình sẽ không có khả năng khai chiến! Cũng tức là bọn chúng không tấn công vào thì chúng ta cũng ở không nổi nữa... Trong cốc không đủ thức ăn.
Nguyệt Triêu quay đầu lại nói:
- Không biết, ba vị sư thúc nhất định có biện pháp.
Thật sự là họa vô đơn chí, sợ cái gì thì điều đó thành sự thực.
Khỉ Đá cúi đầu, xoa xoa mặt, không nói gì cả.
- Muốn giết người, hay là thả người, cứ nói một câu!
Thiên Hành hét to.
U Tuyền Tử vẫn im lặng. Khuôn mặt khổng lồ tạo thành từ cát bụi lá rụng vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt không chút thay đổi.
Gió lớn thổi qua khiến cho chiến kỳ bay phấp phới.
Thời gian trôi qua rất lâu nhưng vẫn chưa có câu trả lời.
Phó tướng bay đến bên cạnh Thiên Hành, nhỏ giọng hỏi:
- Tướng quân, thuộc hạ cảm thấy… Lão ta không muốn trả lời... Chúng ta phải làm gì bây giờ?
- Vây!
Thiên Hành ra lệnh, hạm đội phía sau lập tức bố trí trận hình để bao vây U Tuyền cốc.
- Bọn hắn thật đúng là dám vây cốc. Hừ, đã vậy, giờ đến phiên ta ra sân đi.
Đan Đồng Tử nắm chuôi bội kiếm định bay lên, lại bị Thanh Vân Tử níu lại.
- Trước hết nghe nhị sư huynh nói xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149939/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.