Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
- Thái độ sư phụ không rõ ràng sao?
Khỉ Đá nhàn nhạt hỏi.
U Tuyền Tử nhếch môi, không nói tiếp.
Khỉ Đá cúi đầu, chăm chú nhìn vào thẻ tre trong tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng miết lấy sợi dây buộc chặt bên trên đến nhập thần.
Hồi lâu, hắn hấp háy con ngươi, ngẩng đầu lên hít một hơi thật dài, rồi nhìn lên tầng mây bay trên bầu trời qua kẽ hở mớ lá trúc trên đỉnh đầu, thấp giọng nói ra:
- Sư huynh a, nghe nói trong các sư huynh thì huynh sở trường nhất là thuật Âm Dương. Có chuyện muốn thỉnh giáo huynh, không biết được không?
- Nói đi. Nếu là điều ta biết, nhất định sẽ ra sức.
- Ta có vị bằng hữu, là một con chim hoàng yến, còn chưa có hóa hình.
Khỉ Đá khẽ ngừng, thần sắc bình thản, chậm rãi nói:
- Nàng chết rồi, ta muốn phục sinh nàng. Thi cốt không còn để phục sinh, thì nên làm thế nào? Còn nữa... Không rõ hồn phách của nàng ở đâu, có cách nào tìm được nàng không?
U Tuyền Tử chống đầu gối thở dài một tiếng, chậm rãi đứng lên hỏi:
- Chim hoàng yến đó tên là Tước Nhi đúng không?
- Phải.
Khỉ Đá cúi đầu xuống, tiếp tục đùa nghịch thẻ tre trong tay.
- Chuyện này ta cũng có nghe qua một chút từ Lăng Vân sư đệ. Đệ ấy muốn ta khuyên nhủ đệ. Thế nhưng ta biết rõ, khuyên chỉ là vô dụng. Trong lòng mỗi người đều có một loại kiên trì. Đó là kiên trì của đệ, trừ đệ ra không ai dao động được. Vì vậy, lúc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149931/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.