Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Mưa to trút xuống, đánh lên mái ngói cũ nát khiến bọt nước bắn ra liên tục.
Trong tiếng mưa tí tách, nước mưa men theo mái hiên trượt xuống, tạo thành một bức rèm châu trước cửa.
Bầu không khí trong phòng tràn ngập mùi ẩm ướt, Dương Thiền ngồi ngơ ngác trên chiếc ghế cạnh cửa nhìn ra bên ngoài. Những dãy núi xa xa xuyên qua trận mưa rào như trút nước này trở nên mơ hồ.
Qua lúc lâu nàng cúi đầu hà hơi ấm vào lòng bàn tay, che miệng suy tư gì đấy, ánh mắt hơi mơ màng.
Chẳng bao lâu, một bóng dáng thấp bé mặc áo tơi mang mũ rộng vành đội mưa vội vàng từ nơi xa chạy tới, giẫm lên vũng nước đọng trước cửa khiến bọt nước bắn tung tóe, có vẻ như rất mệt mỏi.
Nhanh như chớp vọt vào trong nhà, bóng dáng thấp bé tháo đấu áo tơi xuống, lộ ra gương mặt lông lá.
- Vẫn chưa trở lại sao?
Lữ Lục Quải vừa chỉnh lại áo tơi, vừa ngẩng đầu vội vàng hỏi Dương Thiền.
- Ừ.
Dương Thiền lạnh lùng đáp một tiếng.
Nàng vẫn chưa quen được mình có quan hệ thân thiết với một đám yêu quái. Thực ra vẫn chưa tới mức thân mật, chỉ có thể xem như là trò chuyện không hề cố kỵ gì. Nhưng tóm lại nàng vẫn không quen được.
Chỉ mấy năm trước thôi, nàng thường cùng ca ca của mình ra trận truy sát yêu chúng khắp nơi. Giờ đây lại lăn lộn chung với đám yêu quái, còn lăn lộn đến tự nhiên như vậy.
Ánh mắt mấy yêu quái này nhìn nàng hầu như đã chẳng khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149926/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.