Dịch giả: †Ares†
Biên: Spring_Bird
Lại một màn va chạm nặng nề, cả hai bên đều tung ra sức mạnh cực hạn.
Lực đánh kinh khủng truyền đến, Khỉ Đá chợt cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị đè nát. Yết hầu ngọt lịm, một ngụm máu tươi phun ra, thẳng lên mặt Thiên Hành.
Dồn toàn bộ sức lực, Thiên Hành quét ngang một phủ, Khỉ Đá bị đánh bay, như một ngôi sao băng đập thẳng lên trên vách núi, khiến đất cát tung trời.
Đám thiên binh lập tức hoan hô.
Đám yêu quái mở to hai mắt nhìn.
Khỉ Đá trượt thân mình theo bùn cát dần xuống sườn dốc. Đợi khi bụi bặm tan đi, thân hình tựa như lúc nào cũng có thể ngã quỵ kia mới dựng Hành Vân côn, run rẩy đứng lên.
Đám yêu ngơ ngác nhìn cảnh này.
Thân thể vốn đã đầy máu kia giờ bị bao phủ một tầng bụi, cộng thêm thân mình cong xuống, trông giống như một ông già lớn tuổi. Nhưng Khỉ Đá vẫn cắn răng đứng lên.
- Hắn thật sự muốn cứu chúng ta đến cùng sao? Dù cho phải đánh cược tính mạng...
Sư tử tinh thì thào. Gã chưa bao giờ thấy yêu quái nào như Khỉ Đá.
Thế nhưng Lão Ngưu lại từng thấy.
- Bạch Viên...
Lão Ngưu tựa như đã hiểu ra cái gì đó, đôi mắt to tướng gợn lên một tầng nước.
Hơi dùng sức, phun ra một ngụm máu tươi, Khỉ Đá không thể không dùng cả hai tay nắm chặt Hành Vân côn mới giữ mình không ngã. Ngẩng đầu lên, hắn nhìn lên bầu trời.
Hai Thiên Hành?
Ý thức đang dần trôi qua. Hắn run rẩy, cảnh vật trước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149921/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.