Dịch: Mink
Biên: †Ares†
Nơi này vốn đang rung chuyển bởi tiếng chém giết thì bỗng dưng im bặt lại.
Trên trời, mây xoay vần, dưới đất, cát bụi bay toán loạn. Chỉ còn nghe thấy tiếng mấy tấm vải buồm bay phần phật do gió thổi mạnh.
Tất cả thiên binh đều nín thở chờ hiệu lệnh rút quân. Ngay cả thiên tướng cũng như vậy.
Còn đám yêu thì lại càng sợ hãi đến mức run lẩy bẩy.
Trong lúc gió giục mây vần đó, mắt thường có thể thấy được linh lực hội tụ trên người văn sĩ kia. Những luồng hào quang chiếu sáng lên gương mặt anh tuấn nhưng lại lạnh lùng.
Ba con mắt, Tam Tiêm Lưỡng Nhận đao, vẻ uy nghi thể hiện qua từ nét mày ánh mắt, Hiển Thánh Nhị Lang chân quân có ai không biết?
Chỉ thấy Dương Tiễn thuận gió hạ xuống đất, đứng vững vàng, ánh mắt lạnh nhạt như mặt nước lặng, nhìn quân trận như nhìn không khí.
Tất cả thiên binh đồng loạt nuốt nước bọt.
Dương Tiễn phất ống tay áo, rút Tam Tiêm Lưỡng Nhận đao đã sạch bóng như ban đầu sau khi hút hết máu tươi, gật đầu với Nguyệt Triêu vừa về tới boong thuyền một cái, rồi đi tới cạnh Dương Thiền.
Động tác kia rất nhẹ, rất chậm, chậm đến nỗi giống như một phàm nhân, chậm đến mức cả người, cả yêu đều có đầy đủ thời gian nhấm nháp nỗi sợ hãi.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào Dương Tiễn. Từng đôi mắt mở to, thở mạnh cũng không dám.
Dương Tiễn cúi người xuống, cầm lấy cổ tay, bắt mạch của Dương Thiền, lúc sau mới hé miệng cười đứng lên.
Ngay lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149919/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.