Dịch giả: Mink
Biên: †Ares†
- Đừng để ý đến nó nữa. Chúng ta tiếp tục.
Lão Ngưu trợn mắt nhìn sóc tinh rồi nhặt cành cây ở dưới đất lên, nói:
- Theo ta, đừng nghĩ nhiều làm gì, chọn bừa đánh xong nói sau.
Dứt lời, Lão Ngưu cắm thẳng cành cây lên mặt đất.
Lão Bạch Viên từ từ ngẩng đầu, nháy nháy mắt nói:
- Không có Khỉ Đá, chúng ta làm kiểu gì? Chỉ nói cá sấu tinh kia, không có Khỉ Đá, toàn bộ chúng ta cùng lên chưa chắc có thể thắng. Mà thắng, cũng tổn thất thảm trọng.
- Không phải Khỉ Đá đã nói nếu chúng ta cần giúp đỡ thì có thể đi tìm hắn sao?
Lão Bạch Viên nhìn về phía Khỉ Đá đang xếp bằng ở phía xa, hỏi ngược lại:
- Ngươi chắc chắn… hắn đồng ý sao?
Bốn con yêu quái chỉ biết ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, nhất thời không thể nghĩ ra ý kiến gì tốt cả.
Đúng lúc này, chỉ thấy sóc tinh nghênh ngang đứng dậy, hô:
- Cái lũ hèn nhát như các ngươi thật sự không xứng làm thần tử.
Lão Ngưu đột nhiên cảm thấy muốn cầm đao chém nó một phát. Gã trợn trừng mắt liếc nó rồi gắt gỏng:
- Có rắm thì phóng!
Sóc tinh hắng giọng hai cái, hếch mặt lên nói:
- Thân là thần tử, các ngươi cả ngày chỉ nghĩ muốn đại Vương tiên phong chiến đấu, là bất trung! Tội này đáng chém!
Nó cố tình kéo dài chữ "chém", thậm chí một tay còn chỉ thẳng vào mặt lão Ngưu.
Lão Ngưu vốn tâm trạng đang không tốt, thấy thế thì lập tức nộ hỏa công tâm:
- Chém
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149883/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.