Dịch: †Ares†
Biên: Spring_Bird
Bên trong Quan Kính điện tại Kim Quang động, núi Càn Nguyên, Ngọc Đỉnh chân nhân đang ngồi đối diện với Thái Ất chân nhân.
- Sư huynh, huynh kêu ta tới đây, là để ta giao Ngộ Không ra sao?
Ngọc Đỉnh chân nhân có chút khó tin mở to hai mắt.
- Ngộ Không? Là tên con yêu hầu kia sao? Thiên tướng muốn người, giao hắn ra cũng được.
- Đạo đồ tên là Vũ Hà kia không phải Ngộ Không giết, lẽ nào huynh không tin cả ta?
Ngọc Đỉnh đứng bật dậy.
- Đương nhiên ta tin. Huống hồ, núi Côn Lôn này có năm trăm vạn đạo đồ, đừng nói không phải hắn giết, dù chính hắn giết thì lại thế nào? Con đường tu tiên vốn là hung hiểm, nếu tu Ngộ giả đạo không biết giữ trong sạch mà trầm mê lục dục, thì dù bất tử cũng khó có sở thành. Đạo đồ như vậy, đừng nói chết một người, dù là chết mười, ta cũng sẽ không hỏi đến mảy may.
- Nếu chuyện đó không truy cứu, sư huynh cũng biết tiền căn hậu quả, vì sao còn để ta giao Ngộ Không ra? Tội danh phóng thích yêu quái bị cầm tù đêm qua, hẳn là Vương Lộ Kỳ hãm hại Ngộ Không!
Ngọc Đỉnh rõ ràng là đang nổi giận, giọng rất lớn, âm thanh vang vọng mãi trong đại điện.
Nhưng Thái Ất chân nhân chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua bàn tay nắm chặt của Ngọc Đỉnh chân nhân, rồi nhìn thẳng hai mắt Ngọc Đỉnh, vẻ mặt nhàn nhã đến độ Ngọc Đỉnh càng thêm phẫn nộ.
Ông ta chậm rãi nói:
- Sư đệ à. Dính vào nhân quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149856/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.