Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Nhìn Thi Vũ Huyên nhắm chặt hai mắt, khóe mắt còn vệt nước đầy một bộ dáng buông xuôi chịu chết, khỉ đá bỗng nhiên nở nụ cười.
- A, thật sự coi ta như ma đầu giết người rồi hả?
Khỉ đá buông tay, quay người bỏ đi, nói:
- Người không phải ta giết, cứ như vậy đi. Nhưng nếu còn tái phạm lần nữa, khó nói trước ta có giết cô hay không đấy. Hành giả đạo lệ khí nặng, ta còn thiếu người luyện tập đây này.
Thi Vũ Huyên mở choàng mắt, có chút kinh ngạc nhìn bóng lưng khỉ đá.
Đến khi thấy khỉ đá đi đến cách đó không xa, nhặt Hành Vân côn của hắn lên rồi đi về phía động phủ, nàng mới mở miệng hỏi:
- Vậy rốt cuộc ngươi có biết hung thủ là ai hay không?
Khỉ đá quay đầu lại hỏi:
- Ta nói ta biết, cô tin không?
- Ta tin!
Thi Vũ Huyên gật gật đầu.
- Ta thật sự không biết.
Nghe thấy câu này, ánh mắt Thi Vũ Huyên lập tức ảm đạm đi vài phần.
Nhìn cô gái trước mắt thanh thuần như đóa uất kim hương, khỉ đá do dự một hồi lâu, mới nhàn nhạt nói ra:
- Nhưng mà, ta hiềm nghi một người.
- Ai?
- Chính là cái kẻ gọi người đến đấy, là... là Vương Lộ Kỳ nhỉ? Hôm nay ta nhìn thấy hắn cãi nhau với một nữ tử ở trong rừng, nữ tử đó mặc quần áo màu lam.
- Đại sư huynh?
- Thế nào? Không tin sao?
Khỉ đá vác Hành Vân côn lên vai, cười hì hì nhìn Thi Vũ Huyên.
Thi Vũ Huyên chậm rãi lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149848/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.