Dịch: †Ares†
Biên: Spring_Bird
Hai người xuyên qua đường hầm thật dài đến đại sảnh, đã thấy Ngọc Đỉnh ngồi xổm trên mặt đất, cầm trong tay bình bình lọ lọ, không biết bận bịu cái gì.
Thấy khỉ đá tiến vào, hai mắt Ngọc Đỉnh sáng lên, nhưng rồi lại giống như một quả bóng cao su bị xì hơi, cúi đầu than thở:
- Hóa ra ngươi là đồ đệ của Tu Bồ Đề. Ài, ta thế mà muốn cướp đồ đệ của Tu Bồ Đề. Thật là xui xẻo.
Khỉ đá cười khan hai tiếng. Lời này hắn thật không biết nhận thế nào.
Bất quá được Ngọc Đỉnh coi trọng, hắn ít nhiều cũng có chút vui vẻ. Thời điểm đi vạn dặm đường theo phía tây mong học nghệ, sao lại không gặp Ngọc Đỉnh chứ? Nếu gặp được, nói không chừng đã ở lại đây, cũng sẽ không đi Tà Nguyệt Tam Tinh động rồi.
- Ngọc Đỉnh huynh a.
Lăng Vân Tử mở miệng nói:
- Việc ta thu Dương Thiền làm đệ tử...
- Nó muốn bái thì bái đi, không sao cả.
Ngọc Đỉnh lại cúi đầu tập trung vào bình bình lọ lọ của mình, thuận miệng nói:
- Một ngàn năm rồi, dạy đi dạy lại, ta còn không để nó lên được cảnh giới Hóa Thần. Nếu không phải Dương Tiễn lấy được quỳnh tương bàn đào, thậm chí là quả Nhân Sâm, sợ là nó cũng già đi rồi. Cái chức sư phụ này thật không xứng, có đâu đạo lý không cho đệ tử đổi môn phái khác chứ?
Khỉ kiếm cái ghế đá ngồi xuống, hỏi:
- Dương Thiền thoạt nhìn cũng khôn khéo, làm sao lại lâu như vậy cũng không tu đến cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149843/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.