Dịch giả: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Thời gian hơn mười năm chịu đựng thống khổ một mình.
Tựa hồ như khỉ đá đã quá quen với việc chịu đựng tất cả thống khổ rồi. Đối với hắn mà nói, dù phải chịu đựng cái gì đi nữa hắn cũng nguyện ý, nguyện ý cắn răng mà sống tiếp.
Năm tháng như khắc từng vết sẹo vào thân thể hắn, để lại cho hắn một trái tim kiên cố đủ để chống cự hết tất cả khổ sở thế gian này.
Chỉ cần có thể đạt tới mục tiêu cuối cùng, đến lúc đó, mỗi một vết thương trên thân đều sẽ tỏa sáng hào quang. Thân thể chồng chất vết thương, trái tim ngàn vết lở loét, tất cả đều sẽ trở thành nhân chứng cho thắng lợi. Chỉ cần có thể đến bờ bên kia, hết thảy đều đáng giá.
Thế nhưng tối nay, mọi thứ như đan xen trước mặt hắn, tâm tình như bị phóng đại đến vô hạn. Trong tích tắc hắn bỗng nhiên cảm thấy không muốn nín nhịn nữa, muốn hung hăng bộc lộ ra hết, muốn buông bỏ tất cả, muốn chết, muốn chấm dứt tấn tuồng trò hoang đường này...
- Có lẽ, chết cũng là kết cục tốt.
Hắn nghĩ.
Hắn chạy như điên, từng bước một mà đạp lên đá, mặt đất rạn nứt, nặng nề đến nỗi tim phổi đều chịu chấn động.
Nhưng lúc này khỉ đá lại cảm thấy đặc biệt khoan khoái dễ chịu.
Đau đớn, máu tanh với hắn như một liều thuốc phiện giúp cho tâm thần hắn đạt được yên bình trong chốc lát, khiến cho hắn chạy như điên, thật điên cuồng.
Đợi khi đến gần, hắn giơ tay đem hết toàn lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149829/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.