Dịch giả: †Ares†
Biên: Spring_Bird
Ngày hôm sau, đúng như Tu Bồ Đề dự đoán, Thanh Vân Tử đóng cửa không ra.
Giờ kinh buổi sáng không có người chủ trì, kinh văn không người giảng giải, tạp vụ trong quán không người lo liệu.
Một đám đạo đồ không biết làm thế nào, mà Tu Bồ Đề lại chẳng để ý tới, chỉ nói là người tiếp quản ít ngày nữa sẽ đến, an tâm chớ nóng vội.
Cứ thế, suốt mấy ngày, toàn bộ công việc trong đạo quán đều đình trệ, một đám đạo đồ lại càng thêm oán hận khỉ đá.
Thế nhưng khỉ đá cũng chẳng thèm quan tâm. Dù sao giảng kinh hắn không đến nghe, công việc trong quán có nhiều nữa cũng chẳng quan hệ hắn, kể cả phòng bếp không nhóm lửa, hắn cũng có thể ra sau núi hái quả dại ăn xong bữa.
Một con khỉ, một cái hang ổ là đủ, quản nhiều làm gì?
Trái lại Thanh Vân Tử không bước chân khỏi cửa để hắn lẻn vào Tàng Kinh các càng ít đi một phần kiêng dè.
Còn Phong Linh, cô nàng cũng thoải mái lên hẳn. Giờ đã xác định được thái độ của Tu Bồ Đề, mọi gánh nặng đều được buông xuống, trưa ngày thứ ba cô bé lại mang giỏ thức ăn, miệng khe khẽ hát, tới đưa cơm cho khỉ đá.
- Thanh Vân Tử đã mặc kệ mọi việc, mà phòng bếp vẫn nấu cơm sao?
Khỉ đá thắc mắc.
- Đừng nằm mơ, gì mà phòng bếp nấu chứ? Thanh Vân sư thúc mặc kệ mọi việc, công việc trong quán không người lo liệu, không chừng mấy ngày nữa đến gạo cũng không có mà nấu ấy.
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149809/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.