Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu rọi xuyên qua những khe cửa sổ vào phòng. Một nam một nữ quấn quýt ôm nhau ngủ miết trên chiếc giường trắng kingsize, không gian yên bình tựa như một bức tranh vẽ hoàn mỹ.
Cô từ từ mở mắt định ngồi dậy, một bàn tay to lớn ôm lấy eo cô nhẹ giọng nói "ngủ thêm chút đi, đêm qua em mệt rồi" cô lườm hắn một cái. Chẳng phải do anh sao, anh là tổng tài còn tôi là nhân viên có thể anh không cần tiền nhưng tôi thì có đấy, cô hất tay hắn ra mặc kệ hắn nói gì đứng dậy đi vào phòng tắm, Hoắc Ngạo Thiên cũng đã tỉnh giấc đứng bật dậy tiến về phía phòng tắm.
Cô đứng trước gương một hồi chợt nhớ ra đêm qua là hắn ôm cô từ xe về đến phòng vì khi hắn nói muốn cùng cô chơi "xe chấn" cô mệt người ngất lịm đi..thế mà sáng nay còn nói là cái gì mà đêm qua cái gì mà mệt chứ...hừ, cô cũng chẳng có tâm tình nghĩ về chuyện đó vội vàng chuẩn bị đến công ty, vừa bước ra khỏi phòng tắm một vòng tay mạnh mẽ nhưng thật dịu dàng ôm lấy cô, Hoắc Ngạo Thiên thì thầm vào tai cô "tôi có thể nuôi em.." cô đẩy hắn ra lạnh giọng nói "anh tốt thế sao". Hoắc Ngạo Thiên nhìn dáng vẻ thỏ con mỉa mai của cô làm cho bật cười thành tiếng "haha..em không sợ tôi sẽ giết em sao ?" Cô thản nhiên trả lời vừa nói vừa đi "sợ chứ.. nhưng nếu có chết cũng phải lôi anh theo" Hoắc Ngạo Thiên thật sự không thể kiềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-sung-manh-the-cua-tong-tai-hac-dao/2797242/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.