Tiêu Chi Hạo ở bên trong cũng khó xử, lúc trước đã hứa với con gái cho dù làm gì cũng phải để ý, không ai biết sẽ biến thành dạng này, hắn cũng không dám đắc tội với Diệp Phong, muốn giải vây, nhưng lại không biết mở miệng thế nào, chỉ có thể ở một bên bưng chén rượu, vừa lẳng lặng quan sát.
"Mỗi người đều có lựu chọn của mình, anh không cần phải nghĩ cho mọi người." Tiêu Hiểu hiện tại mới bình tĩnh, nhìn Diệp Phong có chút khó xử nói: "Hôm nay mời anh đến đây ăn cơm cũng không phải ý của em, em nghĩ giữa chúng ta không có nhiều chuyện để nói, sở dĩ làm chuyện này, là vì có người nhờ vả, có người quan tâm đến tình hình hiện tại của anh, Lãnh Nguyệt còn chưa tìm được, chuyện của các người còn nhiều vấn đề, hi vọng trong thời gian ngắn nhất anh có thể cho em câu trả lời thích đáng."
Diệp Phong gật đầu, hắn quả thực không nghĩ Tiêu Hiểu xuất hiện ở đây, nếu biết, hắn căn bản là sẽ không tới đây, tuy rằng cho tới hiện tại thân phận hắn chưa bại lộ, nhưng nếu đã gặp, hắn cũng không lảng tránh, Lãnh Nguyệt đột nhiên biến mất, mình cần một lời giải thích cho mấy người kia, suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: "Anh có thể đoán ra ai muốn hỏi thăm tình huống hiện tại của anh, em thay anh cảm ơn nàng, anh hiện tại sống tốt, tuy rằng anh không thích thành phố này, nhưng thành phố này có người anh muốn tìm kiếm, về phần tình huống Lãnh Nguyệt, anh cũng không rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141240/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.