Tiêu Chi Hạo ở phòng tổng thống năm sao nhưng lại không biết địa vị của mình đã được nâng lên một bậc, lúc này hắn vẫn đang cố suy nghĩ mấy lời lúc ban ngày, vẫn không nghĩ ra lý do. Điều duy nhất là ấn tượng của Diệp Phong về hắn không thay đổi ít nhất cũng không kém đi. Vuốt vuốt trán, đi qua đi lại, rồi ngồi xuống ghế sô pha, nhắm mắt lại suy nghĩ. Hắn cần nghĩ xem bước tiếp theo nên làm như thế nào, nếu không bắt lấy thời cơ thu phục vị công tử cao cấp kia, thì chính mình rất có thể sẽ nhanh chóng vĩnh biệt cuộc sống xa hoa.
.
Đang nghĩ xem mai nên lấy thân phận gì để giới thiệu Diệp Phong ở hội võ thì điện thoại rung lên "Ong ong". Tiêu Chi Hạo vui mừng nhìn số trên điện thoại, nhấn nút nói chuyện, không chờ hắn nói bên kia đã vang lên giọng nữ.
"Sao cậu còn đến đây? Còn tới ký túc xá tìm tôi?"Chẳng trách Tiêu Hiểu phản ứng vậy, bởi vì trong một tháng, người cha không ra gì của hắn đã chạy qua chạy lại giữa Trung Quốc và r quốc mấy lần. Nhưng mà khiến cho một cô gái ngày càng trưởng thành nhận ra rằng, hình tượng một thời trong lòng cô chỉ là "Sâu mọt" của xã hội.
Tiêu Chi Hạo không ngốc, hắn biết rõ, thời gian gần đây ấn tượng của cô với hắn càng ngày càng kém. Không thể phủ nhận, chính mình thỉnh thoảng chạy tới r quốc chỉ yếu cũng là vì chơi đùa, hỏi thăm cô ấy cũng chỉ là thuận đường mà thôi. Nhưng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141201/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.