Tiêu Chi Hạo làm thế nào cũng không ngờ rằng ở nơi đất khách quê người lại gặp phải sát tinh trong đời. Khoảng thời gian trải nghiệm trước đây đã làm hắn hiểu được sự đáng sợ của quyền lực. Những kẻ có thể tùy ý vung tiền khắp nơi, coi thường người khác đều là vì thành phố mà hắn ở quá nhỏ, cho nên những người cùng xuất hiện và tồn tại cũng chính là một số "nhân vật cấp thấp", ví dụ như trưởng khoa, trưởng ban, cục trưởng nào đó. Tiếp xúc nhiều với những người này làm cho hắn không kìm nổi mà đưa ra một tổng kết: TIền bạc và quyền lực ngang bằng giá với nhau.
Nhưng khi đối diện hắn là một người cứng rắn hoặc một người nắm quyền không có chút hứng thú nào với tiền bạc thì tổng kết trên hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.
Sau khi nhìn nhau mấy giây, Tiêu Chí Hạo liền bước lên trước, làm bộ mặt tươi cười chào hỏi: "Diệp tổng, không ngờ lại gặp cậu ở đây. CHúng ta thật có duyên."
Diệp PHong cũng mỉm cười như vậy: "Đúng là rất có duyên…" Có điều lúc này trong đầu hắn lại đang xoay chuyển, sự gặp gỡ ngẫu nhiên như thế này cũng có thể coi là chuyện ngoài ý muốn không lớn cũng không nhỏ. Duy chỉ có một điều làm hắn lo lắng chính là tên trong hộ chiếu bây giờ không phải là tên của mình, còn Tiêu CHí Hạo lại rất hiểu rất rõ hoàn cảnh của mình. Đương nhiên, hắn bây giờ vẫn chưa lọt vào mắt của gia tộc Tử Xuyên, không cần phải lo lắng thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141194/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.