Trải qua thực tiễn mấy ngày, Diệp Phong phát hiện ra bảo vệ một con người cũng không phải quá khó khăn, chỉ cần vất người đó vào một chỗ bí mạt, cho ăn cho uống đầy đủ là được rồi.
"Anh là Ảnh Phong?" Trạch Khào Củ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, người thanh niên trước mặt là sát thủ đệ nhất. Tin rằng mình đã trở thành một trong số người khó thấy được bản mặt thật sự của Ảnh Phong trên thế giới. Đương nhiên, đây cũng có nghĩa là đã mất đi ggiá trị lợi dụng, anh sẽ bị giết không thương tiếc, ai cũng biết rằng, sát thủ sau khi lộ diện sẽ làm gì, không sai, là giết người diệt khẩu.
Đương nhiên, giờ đây anh vẫn không phải lo lắng, vì hành động của Ảnh Phong mới bắt đầu, mình còn có thể cung cấp rất nhiều tin tức cho anh ta.
Diệp Phong nhìn tờ báo trong tay Trạch Khào Củ, mỉm cười. Với anh, trở thành tin đầu trên báo đã là việc hết sức bình thường. Nhưng chỉ có điều đây là lần đầu tiên anh được lên đầu báo trung ương nước R, trong lòng có hơi phấn chấn. Khi mới bước vào lĩnh vực này, anh đã mơ ước đến một ngày được đến nước R bộc lộ tài năng của mình, giờ đây cuối cũng đã thành hiện thực. Điều đáng tiếc duy nhất là bên cạnh mình là một người nước R lạnh như băng, vì thế không thể mở tiệc ăn mừng được. Bài báo đó chỉ có tác dụng cung cấp tin tức mà thôi!
Trạch Khảo Củ nuốt đờm trong cổ họng, rồi nói: "Anh vẫn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141191/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.