Mặc dù cách xa nhau ngàn dặm, nhưng Lý Duệ cùng John suy nghĩ tương thông, cùng một lúc cùng hành động giống nhau, chỉ có điều người phía trước rời khỏi phòng tạm giam thủ đô Hoa Hạ, người sau rời khỏi đại lâu của tình báo nước g.
Xuyên thấu qua cửa sổ, Lý Chấn nhanh chóng phát hiện đứa cháu bị giam suốt mười sáu tiếng đồng hồ. Giống như Diệp Thành Trù trước đó đã nói, Lý Duệ không bị làm sao, ít nhất nhìn từ đàng xa cũng là như vậy. Trầm mặc một lát sau, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, thần sắc thoải mái không ít. Tiếp đó quay người, liếc mắt nhìn Diệp Thành Trù, gật gật đầu:"Anh đã thực hiện mình thì tôi cũng sẽ giữ lời, lát nữa tôi sẽ đem tất cả tài liệu cho anh, kể cả phương thức liên lạc, sau này hắn sẽ liên lạc với anh, cùng Lý Chấn này không có quan hệ gì."
"Giao dịch này rất là công bằng." Diệp Thành Trù nói.
Lý Chấn gật gật đầu:"Đúng là công bằng, chào tạm biệt." Noai xong hắn bước nhanh đi ra khỏi phòng về phía Lý Duệ.
Mặc dù Lý Chấn vẫn rất bình tĩnh. Nhưng mà Diệp Thành Trù biết hienj tại Lý Chấn rất đau đớn, con bài trong tay phải nhường cho kẻ khác đối với ai mà nói đều không phải là chuyện vui mừng gì.
Về việc dạy dỗ những thế hệ sau, Diệp Thành Trù tự tin hơn nhiều so với Lý Chấn cho nên, giờ đây cháu nội Lý Chấn chỉ có thể là một quân cờ còn cháu mình trở thành người lãnh đạo, hơn nữa Diệp Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141176/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.