Đối với những câu nói bình phẩm như thế này, thì Đoạn Băng dĩ nhiên không bao giờ chấp nhận một cách dễ dàng như vậy cả, em họ của cô ra sao thì cô biết rõ hơn ai hết, gã Diệp Phong này rõ ràng là đang mượn cớ để chửi khéo cô.
"Diệp Phong! Ta bây giờ không có thời gian đâu mà nói chuyện đùa với anh! Cao Văn Bân là em họ của tôi, nếu như nó có làm điều gì sai sót đi chăng nữa, thì cũng nên giao nó cho cảnh sát, để cảnh sát xử lý nó, chứ không phải là để anh hành hạ, cực hình nó! Tôi hỏi lại anh một lần nữa, Cao Văn Bân ở đâu, hả?" Đoạn Băng cố gắng kìm nén ngọn lửa giận đang bốc ngùn ngụt ở trong lòng, sau bao nhiêu lần chạm trán với Diệp Phong, Đoạn Băng hiểu rằng nếu như cứ dùng biện pháp mạnh đối phó với hắn, thì chẳng bao giờ thu lại được một kết quả tốt đẹp nào cả.
"Này! Để tôi nói cho cô biết nhé, cha của cô là ông trùm trong ngành cảnh sát, còn bố của cái thằng ranh Cao Văn Bân kia lại là người cầm đầu cảnh sát tại thủ đô, cho dù thằng em của cô nó có làm điều gì sai sót đi chăng nữa, thì cô nghĩ xem ai dám quản nó hả? Nếu như tôi mà không dùng chút thủ đoạn để cho nó nếm mùi đau đớn, thì nó còn ngang ngược đến mức độ nào nữa hả?" Diệp Phong cứ tưởng rằng Đoạn Băng vì chuyện hắn bắt nạt Cao Văn Bân ngày hôm qua mà đến đây gây sự với hắn, chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141127/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.