"Chuyện gì vậy?" Lãnh Nguyệt tò mò hỏi. Tuy chưa có đáp án nhưng nhìn vẻ mặt của cô gái ngồi đối diện cũng biết là có chuyện không hay.
"Tôi quên chưa cho cô biết nghề nghiệp của tôi" mĩ nữ với nick Bạo Long dùng tay vuốt ngọn đám tóc rối trước trán, vừa rút ví trả tiền vừa thu dọn vội các thứ: "Tôi là cảnh sát, tuy không làm việc tại thủ đô nhưng cũng có trách nhiệm bảo vệ an toàn tài sản tính mạng cho công dân, bây giờ tôi cần xử lý một số chuyện, cô ở đây đợi tôi một lát, nửa tiếng sau tôi sẽ quay lại ngay">
"Tôi đi cùng cô!" Lãnh Nguyệt mỉm cười nói, quen biết chưa đến một ngày không thể nói là hiểu nhau, nhưng Lãnh Nguyệt có thể hiểu được đôi nét về cô bạn mới quan này, sự thật không nhẹ nhàng như vậy, cảnh sát và quân nhân tuy là hai nghề hoàn toàn khác nhau nhưng thời gian và biện pháp giống nhau, đại khái là lấy bạo lực áp chế bạo lực, dễ dàng tưởng tượng, chuyện Bạo Long cần giải quyết không có gì khác ngoài chuyện đánh đám, mà đây là sở trường của mình.
Bạo Long nhìn lại thân hình bé nhỏ của Lãnh Nguyệt, sau khi xác nhận là không đến nỗi yếu đuối quá, cô mới gật đầu đồng ý. Đương nhiên cô không quá mong chờ người ta có thể giúp mình, chỉ vì minh chủ động hẹn người ta lại để người ta bơ vơ ngồi lại một mình thì ngại quá, đi cùng một chuyến cũng hay.
Chưa nói là giữa con gái với nhau, cho dù là giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141121/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.