Người đẹp vì lụa, thay đổi trang phục xong, Hà Lạc lưu manh không còn, chỉ còn cậu bé khôi ngô sáng sủa, duy có điều chẳng ăn nhập chút nào, đó là ánh mắt nó cứ nghi hoặc không hiểu chuyện gì.
Vì chưa đến 10 tuổi mà cha mẹ đã li hôn nên trong lòng Hà Lạc rất oán hận họ, nếu tình cảm thì chỉ thân thiết với cô mà thôi. Thế nhưng do thành phố T và thủ đô cách nhau quá xa, thêm vào đó Hương Tạ Hiên ngày càng bận rộn công to việc lớn, vì vậy mấy năm ít gặp nhau hơn.
Chung Tân Dân lại chẳng mấy thân thiết với Hà Tích Phượng, sau khi đặt bàn cho bọn Diệp Phong liền chuồn luôn,.
Chiếc xe hơi lạ được khởi động , nhưng trên xe chỉ còn Hà Lạc và Diệp Phong . Trong điện thoại Hà Tích Phượng có nói là do bạn nên lùi thời gian ăn cơm thêm nữa tiếng nữa. Từ giờ đến lúc đó còn nhiều thời gian, Diệp Phong không tới nhà ăn đó ngay mà dừng lại trước cổng trường trung học.
Hà Lạc ngồi bên ghế phụ có phần kinh ngạc, không biết người quen này của cô, người vừa giải cứu cho nó, tổng giám đốc Diệp Phong có ý gì.
"Tính ra chúng ta cũng là bạn cùng trường!" Diệp Phong nhìn từng dòng học sinh đang đi vào trường, bộ đồng phục họ đang mặc giống bộ lúc nãy của Hà Lạc mặc, hắn hồi tưởng lại thời học sinh tung hoành của mình, có thể coi là chung con đường với tên tiểu tử ngồi cạnh.
Từ lúc gặp mặt đến giờ thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141111/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.