Hậu duệ của anh hùng chưa chắc đã phải là anh hùng.
Ở tuổi 17 mà định hình tính cách của một người có lẽ là quá sớm, nhưng con trai độc nhất của Hà Kiến Quốc -- Lạc Lạc khiến cho người lần đầu tiên gặp không hề có ấn tượng tốt chút nào.
Đương nhiên, cũng không có nghĩa là tay cảnh sát trung niên kia là hạng tốt đẹp gì.
"Lạc Lạc, anh lại ngông cuồng nữa xem!" Bọn ẩu đả cùng bị bắt vào với Lạc Lạc, sau bàn thẩm vấn còn có một thanh niên lại được đối đãi đặc biệt, cái bộ dáng của hắn thậm chí còn cao hơn cả vị cảnh sát ngồi cạnh, liếm liếm khuỷu tay đã đỏ au máu, hắn cười nhạt: "Có phải ngươi không phục không?"
"Dựa vào quan hệ của ông già ngươi thì làm được gì cơ chứ?!" Gương mặt của Lạc Lạc có sự trưởng thành trước tuổi, tuy cả người đã thương nặng, nhưng nói năng vẵn dằn từng chữ, không lộ ra bất kì sự sợ hãi nào, thậm chí còn là sự coi thường.
"Điểm này ta công nhận, xã hội này là vậy đó, ngươi có thể nhờ vào thế lực của người khác để thực hiện mong muốn của ngươi, tại sao lại không tận dụng cơ chứ?. Ngươi nói vậy ta có thể hiểu là không ăn được nho thì chê nho chua mà thôi, nếu như ngươi cũng có một người cha là cục trưởng xem, chắc vị trí của hai ta sẽ thay đổi hoàn toàn. Tiếc ông già ngươi đã sớm đi gặp chúa Jesu rồi, vì vậy ngươi chỉ có thể ngồi đó chịu thiệt mà thôi".
Tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141104/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.