Lý Đan có thể làm đến chức tổng biên, ngoài việc nhờ vào gia thế ra thì ít nhất cô ta cũng phải có chút năng lực. Mặc dù tính khí trẻ con nhưng mà lúc quan trọng cũng biết cách khống chế mình bèn nhếch mép cười một cái rồi thôi không nói gì.
Cô thích những người dùng kết quả để nói chuyện, ko thể nói để cho Diệp Phong bỏ đi cái dáng bộ kiêu ngạo, cô thở dài nói:"Diệp tổng, không biết có hứng thú cùng tôi gặp vài nhân vật quan trọng không, nếu như Thính Vũ được người đó trợ giúp thì chắc chắn sẽ phát triển được, trở thành câu lạc bộ của giới đại ca không thành vấn đề gì."
"Tôi chưa bao giờ đánh giá mình quá cao cả, thường thì tôi luôn cố gắng khiêm tốn, cẩn thận trong công việc." Diệp Phong nhìn cô gái đối diện từ trên xuống dưới, lắc đầu nói:"Cho nên,tôi cũng biết rắng, cô Lý đây sẽ không thành tâm thành ý giúp đỡ chúng tôi đâu, thậm chí còn nghi ngờ cô không phải là đã sử dụng mỹ nhân kế với tôi từ lâu."
"Ngươi đi chết đi!" Lý Đan trong oán hận nói:"Đối phó với loại người như anh tôi không cần phải dùng đến thủ đoạn đó, anh cứ đợi đấy, sẽ có một ngày anh phải khúm núm cầu xin tôi."
"Yên tâm, mặc dù tôi cầu xin cô nhưng cũng không khúm núm đâu, tôi sẽ học tập cô sử dụng mỹ nam kế...." Diệp Phong cười ha hả liếc nhìn cô ta, nhưng cô gái trước mặt lại chợt khoát khoát tay nói:"Ông chủ của tôi còn đang đợi tôi đến chúc rượu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141100/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.