Trong lúc Lý Đan đang mải ngồi lẩm nhẩm tính toán nên đối phó với Thính Vũ Các như thế nào, thì Diệp Phong và Lãnh Nguyệt cũng đã an tọa đâu đấy trong căn phòng hạnh phúc của hai người.
Không biết có phải là do chờ đợi trong sự hưng phấn thái quá, hay là do sự đối mặt trần trụi của thời con gái e thẹn, mà Lãnh Nguyệt giờ đây cứ dúi mặt mình vào ngực của Diệp Phong một cách ngượng ngùng, hơi thở từ gấp rút của cô dần dần bình ổn trở lại. Trước khi đến đây, Lãnh Nguyệt cũng đã dự cảm được là tình cảm của hai người sẽ có thêm những bước tiến mới, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Lãnh Nguyệt hy vọng thời gian có thể vĩnh viễn cô đọng trong thời khắc này, vì dù sao thì đây chính là cuộc sống mà cô đã theo đuổi từ lâu.
Diệp Phong nhẹ nhàng vuốt ve lên mái tóc dài óng mượt của Lãnh Nguyệt, sau đó cảm nhận làn da trắng mịn, trơn tru như ngọc của cô, tuy Lãnh Nguyệt là một sát thủ, không hay chăm chút đến bản thân của mình, nhưng cũng giống như những người thông minh vốn được trời phú, nước da của cô cũng như vậy. Chính vì thế mà tuy không được chăm sóc kỹ càng, nhưng nước da của cô vẫn được bảo dưỡng vô cùng tốt, nếu như điều này mà để cho mấy người phụ nữ khác biết được chắc họ sẽ tức hộc máu vì ghen tị mất.
"Đây là cuộc sống sau này của chúng ta, không có tranh đoạt, không có chém giết, nếu như em muốn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141059/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.