Diệp Phong đương nhiên biết ông già đáng biến hình cổ vũ mình, một diễn viên giỏi không thể tự mình diễn kịch , mà còn phải xem người khác diễn, mà cách nghĩ của ông già sợ là muốn mình khôi phục lại sự kiêu ngạo của lão năm ấy, sớm đã nghe ông nội kể lại, trước khi gặp mẹ, người này cũng có tiếng là tàn ác, mấy anh công tử có tên tuổi ở thủ đô đa số khuất phục lão, mà mỗi lần đánh người xong đều phủi mông đi, tìm cuộc sống ung dung tự tại. Khi đó chỉ là người chèo chống Diệp gia với chức trung tướng, vì thế, bà cũng không ít mắng lão Diệp, cho nên Tiểu Diệp đương nhiên sẽ không chọn pham vào cái lỗi đơn giản đó.
"Tôi đi chịng tác" Diệp Phong cắn miếng táo, nói mập mờ không rõ: "Chứ không giống như môt số người cả ngày không có việc gì để làm, tìm cớ sinh sự".
Diệp Tồn Chí giả bộ trầm ngâm nủa ngày, không ngờ tiểu tử nhà mình cũng không cho là gì, lão cũng ngồi thẳng dậy, thò tay ra cướp lấy quả táo mình mất bao nhiêu thời gian mới gọt xong, mắt lộ vẻ cáu giận nói: "Tao nhớ có một lão đại từng nói,người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta ắt phạm người. Tao lăn lộn ở đó bao nhiêu năm còn không biết sao? Luôn có những người đui mù, đừng trách tao không nhắc mày".
Diệp Phong cười. Tuy rằng mình chưa kết hôn, cũng chưa có con nhưng cũng có thể hiểu được tấm lòng của cha mẹ, đặc biệt là ông bố anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141013/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.