Đúng như ông dự đoán con trai của mình lại gây họa, cũng không trách được người khác như vậy, trầm giọng nói:"Cậu thanh niên, nói chuyện không cần phải nóng vội như vậy. Đôi khi thiệt cho mình đó….."
Diệp Phong cũng không có ý định muốn chọc giận ông Tiêu, nên chỉ mỉm cười, không nói gì dù sao thì thân phận của đối phương đã quá rõ ràng, hơn nữa Hà Tích Phượng cũng không có thù hận gì ông chú này, bất cứ lúc nào cũng không thể hành động một cách kích động.
Đoạn Chính Thiên lúc này cũng đã thấy được tính khí nóng giận của Diệp Phong giống cha hắn năm nầo, đúng là không sợ trời không sợ đất, chưa bao giờ để tâm đến thân phận của đối thủ, đừng nói tỉ phú Trung Quốc đến ngay cả tỉ phú thế giới cũng không coi ra gì.
Đoạn Chính Thiên đứng ra giảng hòa,"Lão tiêu, cậu ấy còn trẻ, nói chuyện còn thiếu suy nghĩ, nhưng mà hai đứa con của ông, ông cũng phải biết rõ, Hà Tích Phượng là bạn tốt của con gái tôi, huống hồ còn có quan hệ ruột thịt với nhà ông, cho nên tôi không muốn nhìn thấy người nhà Tiêu gia đến Hương Tạ Hiên phá rối nữa."
Nếu như bình thường, lời của vị bộ trưởng bộ công an này thì còn khiến ông phải lo lắng suy nghĩ một chút, nhưng mà bị tên tiểu tử kia kích, Tiêu Vạn Sơn cũng có chút tức giận, có phần không tỉnh táo, giận dữ nói:"Lão Đoàn, chúng ta qua lại đã nhiều năm, nếu như ông đến chỗ tôi để uống trà, uống rượu, ngắm hoa thì tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140989/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.