Không phải là túi lớn túi nhỏ, nhưng mà toàn là những đồ vật dễ vỡ khiến tay Diệp Phong không được thoải mái, còn Hà Tích Phượng lại tỏ ra vô cùng vui sướng mà hoàn toàn không chú ý gì đến sự không ủng hộ của người đàn ông đi cùng.
"Chị Phượng, tôi nghĩ là nếu như chị có thể mua một cái túi thì tốt hơn". Đứng cạnh một người ở quán thủ công mỹ nghệ, Diệp Phong đành phải dùng cằm đee chỉ vào một cái túi vải thô mà nói.
Hà Tích Phượng cuối cùng cũng ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề, không cố cò kè mặc cả nữa, mà đưa luôn cả trăm đồng chọn mua một cái túi thủ công lớn, để còn cho chiến lợi phẩm của mình vào trong túi. Lúc này mới một lần nữa để vào tay Diệp Phong, nói: "Tốt rồi, cái này thì có thể cầm được rồi! Chúng ta tiếp tục chứ?"
Diệp Phong không có bất cứ câu trả lời nào, chỉ ngẩng đầu nhìn sắc trời, giống như là nhắc nhở người phụ nữ này đã tới giờ ăn cơm. Bây giờ qua một thời gian, Hà Tích Phượng cũng đã thỏa mãn phần nào cơn nghiện, tâm trạng cũng từ từ trở lại bình thường, cười ha ha mà nói: "Cùng phụ nữ đi dạo phố có phải là không có ý nghĩa gì đặc biệt đúng không?"
Thấy Diệp Phong há mồm như định nói điều gì, Hà Tích Phượng vội vàng xua tay ngăn lại mà nói tiếp: "Để bồi thường, tôi mới cậu ăn cơm, thế nào?"
"Là phở?" Diệp Phong hoài nghi hỏi lại. Khẩu vị của người phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140977/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.