Sau một lúc quan sát, khiếp sợ cuối cùng John cũng đã bình tĩnh trở lại. Trong lòng vẫn không hết kinh ngạc, dân cư Trung Quốc hơn mười triệu người, nhưng tướng mạo giống như người đàn ông trung niên này khẳng định chỉ là số ít. Hơn nữa, John đã nhìn ảnh chụp khuôn mặt này đã vài chục năm trước, thậm chí chính hắn vài chục năm trước cũng có len lén nhìn vài lần, nhưng cũng không có ấn tượng quá sâu sắc, nên lần này nhận lầm cũng là khó tránh khỏi. Vận mệnh quả thực đã được thần linh an bài từ trước, người đàn ông cách đó không xa đó chính là lão cha hắn, như vậy thì chỉ có thể là lão đang thất tình hoặc là bị đuổi, cho nên thần khí mới mơ hồ như vậy.
"Tiểu tử, thực lực của cậu quả thật không tồi chút nào". Diệp Tồn Chí đi qua vòng vây, nhìn vẻ mặt mờ mịt của người thanh niên tóc vàng mỉm cười gật đầu. John cũng không giống như Thiếu chủ nhà Tử Xuyên phải che dấu mình ở khắp nơi. Nhất cử nhất động của hắn ở Hương Tạ Hiên đều dưới sự giám sát của Diệp Tồn Chí. Hiển nhiên là Diệp Tồn Chí cũng đã nhìn mặt người thanh niên ngoại quốc ưa nhìn này qua ảnh chụp, nên nhận ra hắn cũng không có gì là lạ.
Nhưng mà John không biết chuyện đó, chỉ dựa vào cái mũi của mình, dường như hắn đang tự hỏi không biết là người đàn ông kia có phải đang nói chuyện với hắn hay không.
Diệp Tồn Chí chậm rãi, thong thả bước tới, ba người xung quanh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140967/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.