Người đàn ông kia cũng không nói câu gì, mà chỉ ung dung bế tiểu cô nương bước qua một đám thi thể đầy đất, sau đó đưa cô về nhà. Chính những hành động không có dụng ý gì thái quá đó đã làm thay đổi nhân sinh quan của tiểu cô nương về sau này. Ban đầu, Hà Tích Phượng có những ý nghĩ rất phức tạp, cô muốn dùng chính hành động của mình để báo đáp ơn cứu mạng của người đàn ông không biết tên kia, hoặc là cô sẽ cố gắng giành được những thành tựu thật to lớn để khiến cho hắn ta xuất hiện một lần nữa. Trong những năm tháng còn trẻ con, thậm chí cô còn có ảo tưởng mình lại gặp phải nguy hiểm như lần trước để được cứu vớt như vậy.
Mà ngay cả việc lựa chọn một nửa của mình, Hà Tích Phượng đều lơ đãng mà nghĩ đến người đàn ông kia rồi thầm so sánh. Và không có một ngoại lệ nào, chưa từng có ai có thể cho cô một cảm giác đặc biệt an toàn như hồi đó, với cô khi không có được cảm giác đó tức là duyên phận chưa đến. Chính điều đó đã làm cho cô đến tận bây giờ khi đã ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa từng trải qua mùi vị của tình yêu. Không thể không nói đến "công lao" của người đàn ông kia.
Nhưng, trên thế giới này làm gì có mấy người có khả năng không để ý gì đến sống chết mà luôn luôn tạo cho người khác cảm giác vô cùng an tâm như Diệp Tồn Chí? Tất nhiên chẳng có mấy người được như vậy. Ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140955/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.