Bất luận là người đàn ông tên Jimmy đứng trước mặt này có nổ súng hay không thì đều đã phạm phải điều luật của Trung Quốc, Đoạn Chính Thiên tự khắc sẽ không bỏ qua, về phần người đã phạm tội và bị giết thì chỉ có thể là coi như xong hết mọi chuyện mà thôi, không truy cứu quá nhiều, nếu thi thể đã bị hủy hoại, không còn dấu vết gì nữa thì chỉ biết thế mà thôi, không hỏi thêm gì nhiều nữa.
Xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, Đọan Chính Thiên quyết định đưa Jimmy về cục công anh thành phố T, tiến hành thẩm vấn cùng điều trị vết thương một lần nữa. Diệp Tồn Chí cũng vô cùng vui sướng, vì dù sao thì những điều cần biết thìđều đã điều tra rõ ràng ra rồi, nên ông ta cũng thuận theo Đoạn Chính Thiên, để người đàn ông gãy chân ở đây cũng tốn công tốn sức lại mất thời gian, vô giá trị, liền sai người đem người đàn ông ở trên giường đặt lên một cái cáng rồi để lên một cỗ xe bảy chỗ rộng rãi, sau đó đi theo Đoạn bộ trưởng.
Khi sắp lên xe thì đột nhiên như sực nhớ ra một việc gì đó, ông bắt lấy vai của người bạn cũ của mình hỏi: "Lão Đoạn, anh nói xem tôi có nên bỏ chút thời gian đi thăm Đoạn Băng không? Cho dù có không thành con dâu của nhà họ Diệp chúng ta, thì cũng không phải là người ngoài, quan hệ giữa chúng ta tốt như vậy, thì em dâu sẽ trách tội tôi mất...."
"Ai nói là quan hệ giữa chúng ta rất tốt?" Đoạn Chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140944/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.