An ủi Hà Tích Phượng xong, Diệp Phong cất bước ra khỏi phòng tổng giám đốc. Ngẩng đầu hít thở sâu một hơi, ánh mắt đầy vui vẻ, lâu rồi không hoạt động thân thể, xem ra nếu lúc nào có thời gian phải luyện thân thủ . Cho dù Nhị ca cùng cha từ đầu đến cuối đều không nói ra sự tình, Diệp Phong cũng đại khái đoán ra sự việc không đơn giản như vậy, tiền bạc trong miệng Hạng Quân cũng không phải là cướp mà ra, hắn không thể không tính toán. Nếu như không đoán sai, tên tiểu tử kia nhất định là đã đổi chủ, bị người khác sai khiến mới như thế, chỉ là kẻ mới xuất hiện vẫn chưa bị lộ mà thôi, đương nhiên, cha hắn có lẽ đã sớm điều tra rõ ràng rồi.
"Thiếu gia, nhân viên tôi đều đã sắp xếp xong xuôi rồi, từng điểm mấu chốt đều là do anh em từ thủ đô đến phụ trách, chắc là không có vấn đề gì." Hàn Long đứng chờ đã lâu ở cửa ra vào thấy Diệp Phong đi ra, vội vàng thấp giọng thì thầm nói.
Nhiều năm huấn luyện khiến cho hắn có thói quen không hề nghi ngờ mà thi hành mệnh lệnh, về phần Hương Tạ Hiên rốt cuộc cùng ông chủ và công tử trước mặt có quan hệ gì, hắn không cần hắn phải lo.
"Rất tốt," Diệp Phong khẽ gật đầu, vui vẻ nói:"Giữa trưa còn không đi ăn cơm đi, theo tôi đến nhà ăn đối diện." Mặc dù ở trong quân đội không lâu, nhưng mà hắn đối với quân nhân vẫn có cảm giác thân thiết đặc biệt. Lần đầu tiên nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140908/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.