Đoạn Chính Thiên không nói thêm câu nào nữa, chỉ đưa mắt mình nhìn về phía trưởng phòng La khích lệ anh ta, sau đó liền lui ra khỏi phòng hội nghị. La Hoành tuổi tác còn trẻ, nhưng đã đi theo Đoạn Thiên Chính đã mười lăm, mười sáu năm rồi, từ một viên cảnh sát mới tốt nghiệp ra trường, giờ đã thăng lên chức trưởng phòng cục hai cục trinh sát, có lẽ anh ta cũng là người có tài, nhưng cũng không loại bỏ khả năng anh ta được Đoạn Chính Thiên cất nhắc.
Suốt từ cục trưởng đến bộ trưởng, Đoạn Chính Thiên luôn đem theo anh ta bên mình, ông cũng đã có lúc muốn để anh ta về một thành phố nào đó làm cục trưởng, nhưng rồi lại do vì việc riêng của mình mà từ bỏ ý định đó đi.
Nhưng lần này con gái của ông gặp nạn suýt chút nữa thì mất mạng, do vậy ông mới gấp rút gọi La Hoành đến để hỗ trợ cảnh sát nơi đây phá án, ông biết người ông phái đến đây chắc chắn sẽ là người điều tra chủ lực, vì vậy ông mới có thể yên tâm được.
"Lão Đoạn Chuyện này…" Khi vừa đi đến một căn phòng khác, thì Tang Diệc Hoa lên tiếng nói.
"Lão Tang à! Chúng ta đều là bạn với nhau lâu năm rồi!" Đoạn Chính Thiên lúc này đã ngồi xuống nét mặt hòa hoãn nói: "Chuyện của Đoạn Băng anh không cần phải tự trách bản thân mình như vậy đâu, đây là chuyện bột phát, anh chẳng có lỗi gì cả, hơn nữa làm cái nghề cảnh sát thì lúc nào mà chẳng đối mặt với nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140904/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.